Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Tác phẩm "Đường về nhà" được đánh giá là 1 hành trình giá trị



Trích nguyên văn cảm nhận độc giả

"Tôi rất thích thể loại sách du ký, và chưa từng bỏ qua bất kỳ hành trình nào của các bạn trẻ dám nghĩ dám làm, Đường Về Nhà càng củng cố thêm sự ngưỡng mộ của tôi đối với các bạn ấy. Như lời mở đầu của nhà báo Phạm Gia Hiền ở phần đầu cuốn sách, "một cái mím môi quyết định, và thế là ta thấy mình lăn trên đường", cô gái bé nhỏ Xu Xu đã thực hiện một chuyến hành trình dài 3395 km đầy quý giá, và để lại sau lưng vô vàn những bài học, những trải nghiệm để đời, bổ ích cả cho bạn và tôi cũng được hưởng lây. Không ngại ngần băng mình qua những cung đường xấu, với gió mưa sương giá, cùng những bất trắc luôn ẩn nấp đâu đó trên đường, Xu gạt tất cả, bằng sức lực bền bỉ và trái tim luôn nóng rực của cô, đau đáu một niềm tin muốn được thử sức và muốn được về nhà, cô vẫn tiến tới. Ở những chặng đường cô đi qua và ngủ lại, luôn có những người bạn, những người quen giúp đỡ cô hết mình, (tôi ấn tượng nhất là chị Yến Tử, chỉ vì thích cái tính bộc trực của chị ấy), tiếp thêm cho cô thức ăn, nước uống, chổ nghỉ chân giữa tiết trời khắc nghiệt, và nhất là những động lực giúp cô thêm niềm tin để hướng về phía trước. 30 ngày guồng chân, có đôi lúc tưởng như cơn đói và sự mệt mỏi đã đánh gục cô, nhưng chưa một lần cô ngoái đầu nhìn lại, để tự cảm thán cho chính mình, mà cô luôn nung nấu, lấy lại tinh thần vô cùng nhanh chóng để tiến bước, không chỉ vì cô muốn chứng tỏ, mà là tiếng nói thân thương của gia đình, bạn bè, quê hương đang réo gọi... Khép lại hành trình, cái tôi học được ở Xu là sự kiên tâm, bền chí, cố gắng hết sức mình và nhất là, KHÔNG NGỪNG HY VỌNG, thật sự cảm ơn Xu rất nhiều."


Sơ lược quyển sách đường về nhà

Cũng chẳng có gì đâu. Chỉ là chuyện một cô gái trẻ quyết định năm nay không về nhà ăn Tết bằng cách thông thường nữa. Nhà cô cách trường 3.395 km. Cô đạp xe từ mùa đông Bắc Kinh cóng buốt về mùa xuân Hà Nội ẩm ướt. Dưới cái lạnh âm độ C, dưới mưa tuyết, dưới sương mù dày đặc, cô đjap xe dọc theo những đường nội hạt, đường vành đai, đường quốc lộ, đường đồi núi cheo leo, đêm tối ngủ nhờ dưới mái nhà của những con người hào hiệp hoặc trong một nhà trọ tồi tàn. Có ít nhiều gian nan, có vài lần hung hiểm, có đôi bận chực nản chí, chân cô guồng rất nhanh nhưng đôi mắt và trái tim cô thả chậm, để cảm nhận bao con người, bao câu chuyện, bao cuộc đời và quan trọng nhất là bao tấm lòng.

Tất cả những người biết chuyện này đều bảo cô điên thật rồi. Nhưng chuyện thật cũng có gì đâu, chẳng qua "Nếu không điên bây giờ thì sau này sẽ già mất..."

"Và bởi thử thách thực sự trong cuốn sách này không phải là ba mươi ngày đạp xe trên đường. Thử thách thực sự chính là việc bạn sống mỗi ngày, can đảm với những lựa chọn, gặp gỡ mọi người và học hỏi những điều mới mẻ để mạnh mẽ, tươi tắn và bao dung hơn mỗi ngày."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét